Tìm kiếm
 Xem thêm ...

THAY CHO LỜI NÓI ĐẦU

Nếu bạn là người lần đầu tiên ghé thăm website này, hẳn rồi bạn sẽ biết rằng ungthu.net nguyên là một website được tạo nên bởi một người chồng đă hết ḷng chiến đấu v́ sự sống của người vợ trẻ; là câu chuyện về cuộc chiến đấu hoàn toàn không cân sức giữa hai vợ chồng trẻ với căn bệnh nan y của thế kỷ: bệnh UNG THƯ.

Nếu bạn là người đă theo dơi câu chuyện của chúng tôi lâu nay, hẳn bạn đă biết rằng câu chuyện của chúng tôi, xét về một khía cạnh nhất định, đă kết thúc với một kết thúc buồn... Vợ tôi đă mất ngày 20/08/2005, và ngọn lửa hy vọng của tôi, dường như đă phải tắt lâu rồi mới phải...

Quả thực là nỗi đau của tôi khó có thể tả được bằng lời. Biết bao nhiêu hy vọng... Biết bao nhiêu cố gắng đâu chỉ của riêng ḿnh hai vợ chồng tôi... Cha mẹ hai bên, bạn bè, bà con cô bác... tất cả đều đă cố gắng hết ḿnh để hỗ trợ chúng tôi trong cuộc chiến đấu này. Dù rằng tôi đă lường trước được, là hy vọng cứu được vợ tôi là rất mong manh... Nhưng có mất mát nào mà không đau đớn...

Tuy nhiên, dẫu tôi đă thua trong cuộc chiến vừa qua. Dẫu rằng tôi sẽ không bao giờ c̣n được ôm người vợ của tôi trong tay một lần nữa, tôi cũng sẽ không đầu hàng trước căn bệnh hiểm ác này. V́ vợ tôi. V́ tất cả những người có cùng cảnh ngộ, tôi không thể dừng lại ở đây.

Tôi tin rằng, vợ tôi sẽ ủng hộ tôi trong quyết định đó. Tôi tin rằng, bằng cách đóng góp công sức nhỏ bé của ḿnh vào công cuộc chung để chống lại căn bệnh hiểm nghèo này, vợ tôi sẽ được sung sướng, mỉm cười thanh thản ở cơi vĩnh hằng.

Cuộc chiến đấu đối với tôi, chưa chấm dứt. V́ t́nh yêu với người vợ trẻ của tôi, v́ những người có chung cảnh ngộ, cuộc chiến của tôi thực ra sẽ lại bắt đầu. Bắt đầu một giai đoạn mới. Nhưng tôi tin rằng tôi sẽ không cô đơn trong cuộc chiến này. Tôi tin rằng, sẽ có nhiều nhiều anh em bạn bè nữa, sẽ cùng chung sức với tôi để tiếp thêm ngọn lửa hy vọng cho những bệnh nhân không may mắc phải căn bệnh nan y này. Và dĩ nhiên, tôi vẫn tin rằng:

"Ở ĐÂU CÓ SỰ SỐNG - NƠI ĐÓ C̉N HY VỌNG..."

Hà nội, 22/08/2005
Phan Văn Ḥa


TÁI BÚT: C̣n một điều có lẽ tôi phải nói thêm ngay tại đây, đó là nguyên nhân trực tiếp gây nên cái chết của vợ tôi theo kết luận của các bác sỹ bệnh viện Việt Pháp, không phải trực tiếp do căn bệnh ung thư quái ác, hoặc do ảnh hưởng xấu của quá tŕnh hóa trị. Nguyên nhân trực tiếp là căn bệnh nhiễm khuẩn đường hô hấp, với một loại vi khuẩn rất lạ, và có khả năng kháng thuốc cực mạnh. Đó là nguyên nhân chính gây nên t́nh trạng suy hô hấp, rồi dẫn đến rối loạn chức năng toàn bộ cơ thể. Cụ thể hơn, tôi sẽ viết lại trong nhật kư ngày 20/08/2005...

Dĩ nhiên, nguyên nhân sâu xa th́ vẫn là do căn bệnh ung thư và quá tŕnh hóa trị. Hóa trị liều cao làm cho cơ thể mất sức đề kháng trầm trọng, dẫn đến rất dễ bị nhiễm trùng. Nhưng tuy nhiên, tôi hy vọng rằng thông tin này sẽ giúp những người có cùng cảnh ngộ với vợ chồng tôi bớt đi thất vọng, rằng với những cố gắng tột bậc của chúng tôi, mà vợ tôi vẫn không thể chiến thắng căn bệnh ung thư. Dẫu sao th́ nguyên nhân trực tiếp của sự ra đi của vợ tôi cũng không phải trực tiếp là do căn bệnh này... Và dẫu nguyên nhân có trực tiếp là do khối u ác tính đó, th́ chúng ta cũng đâu c̣n đường nào khác, vẫn phải chiến đấu, vẫn phải dũng cảm đương đầu với số phận thôi...

Xin chúc những người có cùng cảnh ngộ sẽ may mắn hơn vợ chồng tôi, và hy vọng rằng vợ chồng tôi và các bạn t́nh nguyện, sẽ đóng góp được một phần nhỏ bé, để tiếp thêm niềm tin cho họ vững tâm chiến đấu với những số phận nghiệt ngă của cuộc đời...

Hà nội, 23/08/2005
Phan Văn Ḥa.


NHẬT KƯ CỦA TÔI

Tôi vốn là người không thích viết nhật kư. Từ bé, tôi đă nghĩ rằng viết nhật kư để làm ǵ? Để cho ai đọc? Nếu để tôi đọc lại, chắc tôi nghĩ tôi chẳng có nhiều thời gian để hồi tưởng, để mỉm cười với những kỷ niệm nho nhỏ. C̣n những ǵ lớn lao đối với tôi, hoặc những bài học quan trọng, không cần ghi, tôi cũng không quên.

Nhưng, cuộc sống thay đổi hàng ngày, vạn vật, con người cũng thay đổi. Giờ đây, khi số phận đặt gia đ́nh tôi vào một thử thách nghiệt ngă, tôi bỗng cảm thấy một sự thôi thúc được viết lại, được ghi lại những ǵ chúng tôi đang trải nghiệm. Tất nhiên là với một hy vọng sẽ mang lại một điều ǵ đó cho bạn, người đang đọc những ḍng tự sự này của tôi.

Nếu bạn cũng đang phải trải nghiệm những điều tương tự như tôi đang gặp, rất mong rằng những ḍng nhật kư của tôi sẽ giúp bạn có thêm một chút sức mạnh để đương đầu với cuộc sống nghiệt ngă mà chúng ta không c̣n đường nào khác để ṿng tránh hoặc rút lui...

Ở ĐÂU CÓ SỰ SỐNG - NƠI ĐÓ ĐẦY HY VỌNG...

Đó là câu châm ngôn của một vị bác sỹ chuyên về ung thư ở Singapore. Ông chú vợ của tôi t́m cho tôi tấm card của ông bác sỹ đó, pḥng khi vợ tôi không c̣n đường chữa trị ở trong nước...

Vợ tôi mắc một căn bệnh nan y: Ung thư phổi. Và ở tuổi 28! Bác sỹ nói trường hợp mắc bệnh ở tuổi này rất hiếm. Chỉ có thể quy về cho số phận...

Tôi biết được chính xác về bệnh tật của vợ tôi mới được khoảng hơn 1 tháng rưỡi trước đây, khoảng mồng 9 Tết Ất Dậu, 2005. Mới một tháng rưỡi, mà đối với tôi, là một khoảng thời gian dài bất tận. Dĩ nhiên là tôi có choáng váng khi nghe tin. Nhưng chỉ là một thoáng thôi. C̣n lập tức sau khi biết tin, tôi biết ḿnh bắt đầu phải vào một cuộc chiến mới. Có thể nói là cuộc chiến hoàn toàn không cân sức. Tôi không phải là bác sỹ. Và kể tôi có là bác sỹ đi nữa, th́ căn bệnh này nói chung vẫn là vô vọng.

Vậy nhưng tôi đă bắt đầu chiến đấu. Tôi vẫn đang chiến đấu và sẽ c̣n chiến đấu tiếp. Sát Tết, tôi đưa vợ tôi về. Bác sỹ hẹn ra Tết nhập viện lại, nhưng vợ chồng tôi quyết định tự điều trị tại nhà. Vợ tôi thì chưa biết chuyện, nhưng quá sợ bệnh viện rồi. Đành phải nói dối thôi. Và riêng ở đây, chắc mọi người không ai cho rằng nói dối là tội lỗi nữa. Tôi thì biết nhập viện nữa cũng vô ích, nên quyết định sẽ tự mình xoay sở.

Chưa biết tôi có thể cứu được vợ hay không? Chưa biết số phận sẽ còn thử thách chúng tôi đến đâu đi nữa... Nhưng chắc chắn tôi sẽ không thể đầu hàng một cách đơn giản. Bác sỹ tiên lượng vợ tôi chỉ còn sống được chừng 3 đến 6 tháng nữa. Kể cả áp dụng các phương pháp "tiên tiến" như xạ trị cũng chỉ có thể kéo dài cuộc sống của vợ tôi ra chừng tổng cộng 1 năm. Hóa trị thì không áp dụng được cho trường hợp của vợ tôi. Mổ cũng không được. Không ai dám nhận vì khối u của vợ tôi nắm sát cuống tim. Tóm lại là nền y học tiên tiến của chúng ta tuyên bố bất lực trong trường hợp này! Tôi không trách các bác sỹ. Họ không phải là thánh thần. Những gì họ làm được cho nhân loại đã là những thành quả vĩ đại. Chắc chắn cũng có những việc họ chưa làm được...

Chỉ mới một tháng rưỡi, tôi đă kịp đọc, thu thập khá nhiều thông tin về căn bệnh ung thư quái ác này. Tôi đă kịp đặt mua một số thuốc đặc trị (Paw Paw, Escozul, một số thuốc đông y, vv...) và hy vọng rằng vợ tôi đang có những dấu hiệu tiến triển tốt. Và tôi quyết định sẽ chia sẻ với mọi người câu chuyện của vợ chồng tôi, chia sẻ với mọi người những gì tôi biết về căn bệnh này.

Biết đâu, bạn cũng đang ở hoàn cảnh tương tự như tôi? Biết đâu bạn cũng đang đau khổ khi phải nhìn người thân của mình đau đớn vật vã, giống như tôi đã, và đang đau khổ?  Nếu vậy, tôi mong rằng những thông tin tôi viết ở đây sẽ mang lại cho bạn một số kiến thức cơ bản. Hy vọng rằng bạn sẽ được chia sẻ nỗi đau, và bạn sẽ bình tĩnh hơn để đối mặt với thử thách. Và quan trọng nhất, tôi mong có thể mang lại cho bạn một tia hy vọng nào đó. V́ có lẽ, tôi vẫn sống và chiến đấu được đến tận giờ, chỉ v́ tôi chưa bao giờ mất hết hy vọng. Và bởi v́...

...Bởi vì: Ở ĐÂU CÒN SỰ SỐNG - NƠI ĐÓ ĐẦY HY VỌNG...

Hà nội, ngày 24/03/2005.
Phan Văn Hòa.


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET