Tìm kiếm

BÁC SỸ VÕ QUANG ĐĂNG: KHÔNG BIẾT NÓI THẾ NÀO...

Ngay từ khi lờ mờ đoán rằng tình hình vợ tôi có vẻ trầm trọng, tôi đã bắt đầu chiến dịch tìm kiếm thông tin về căn bệnh Ung thư. Và tôi thực sự mừng rỡ khi phát hiện ra bài báo "Bệnh nhân ung thư di căn đã có quyền hy vọng" ở báo Thanh niên. Nguyên văn bạn có thể đọc được ở đây: Nhấn chuột ở đây.

Rồi sau đó, là bài báo tiếp theo về BS Võ Quang Đăng, cũng trên báo Thanh niên: Nhấn chuột vào đây

Tôi mừng rỡ viết ngay một lá thư điện tử cho bác sỹ Đăng theo địa chỉ báo Thanh niên đưa tin. Tất nhiên là không có hồi âm ǵ.

Tôi nhờ người quen ở một số bệnh viện lớn ở Hà nội, nhờ cả tới PGĐ bệnh viện Bạch Mai nhờ gọi người quen bên Pháp t́m địa chỉ ông Đăng. Cũng không được.

Tôi nhờ bạn tôi ở Sài g̣n tới tận ṭa soạn báo Thanh niên hỏi địa chỉ phóng viên Kim Cúc, người đă viết bài báo về ông Đăng, cũng không ra.

Cuối cùng, nhờ vào một người bạn ở bên Pháp, cùng với những kỹ thuật t́m kiếm cực kỳ phức tạp (mà có thể viết lại thành cả một bài báo lớn) trên Internet, tôi t́m được địa chỉ chính xác của bác sỹ Đăng, pḥng mạch của ông, và cả công ty ông làm việc nữa. Theo kết quả tôi t́m được, ông làm việc cho một công ty sản xuất các thiết bị giúp cai nghiện thuốc lá, thiết bị giảm béo, vv... Địa chỉ th́ báo Nhân dân đưa địa chỉ ông Đăng là chính xác nhất. Nhưng số điện thoại, địa chỉ e-mail th́ không đúng.

Bạn tôi bên Pháp gọi điện tới pḥng mạch của ông Đăng, nhưng lễ tân trả lời là phải gửi hồ sơ tới cho BS. Theo địa chỉ e-mail tôi mới t́m được, tôi gửi một bức thư cầu khẩn ông Đăng. Ông trả lời ngay. Nhưng chỉ khuyên tôi "nên bàn với các bác sỹ Việt nam dùng hóa trị và xạ trị, may ra có thể giảm khối u và kéo dài sự sống cho vợ em..." Tôi viết lại một lá thư nữa, đại ư là mong ông cho đơn thuốc, v́ theo tôi biết, ông có một đơn thuốc đơn giản có khoảng 3 loại thuốc thôi. Tôi xin ông để nhờ bạn tôi mua cho từ Pháp, và gửi về Việt nam. Và TUYỆT NHIÊN, KHÔNG THẤY BS ĐĂNG PHẢN HỒI!

Tôi không biết nghĩ sao nữa. V́ lư do đảm bảo sự riêng tư, tôi không tiện đăng hết những bức thư của tôi và của ông Đăng lên đây.

Đôi khi, tôi cay đắng tự hỏi, không biết có phải bác sỹ Đăng chỉ chữa cho bệnh nhân bị di căn rồi hay không. V́ thường, bệnh nhân đă đến nước di căn, th́ chả c̣n ǵ để mất. Lúc đó, bác sỹ Đăng có chữa được th́ quả là thần kỳ. C̣n bằng không... cũng chả có ǵ để ân hận. Giờ đây nghĩ lại, tôi nghĩ hay là tôi vi phạm một số nguyên tắc ǵ đó của bác sỹ? Nhưng dẫu có thế, th́ ông cũng nên cho tôi một ḍng để tôi c̣n biết. Chứ c̣n truyền thống người Việt chúng ta, thấy chết, mà không cứu, th́... tôi thực sự thất vọng. Và KHÔNG BIẾT NÓI THẾ NÀO bây giờ nữa.


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET